Danh Lam

NON YÊN

21/08/2015

Chắp đôi bàn tay lại, nhắm mắt nghe nắng chảy qua vai và gió thổi rào rạt qua kẽ tay mình. Mở mắt lại chập trùng núi non và trời xanh bao bọc. Về đâu, về ngôi chùa nào để bạn sống được cảm giác mênh mang và tuyệt diệu như vậy? Trên đỉnh non Yên! Về với Yên Tử mùa này/ những ngày Yên tử “thoát” khỏi đám đông và ồn ào lễ hội, gió suối bỗng trong lành hơn, tùng trúc cũng xanh hơn, và nghe như núi cũng đang thở từng hơi thở dịu dàng. Việc leo núi dường như chẳng có gì nhọc mệt, khi bạn biết điều hoà hơi thở và khi năng lượng an lạc đầy chút niềm vui về đất thiền Tam tổ.

2048

Về với Yên Tử, để nhìn hương khói thả lên mây trong sự tĩnh lặng của đại ngàn. Những hòn đá thẫm màu ở suối Giải Oan; những cánh hoa mỏng manh trên mái chùa Hoa Yên; những bông súng nằm lặng lẽ nơi Mắt Rồng; những nét môi cười trên các bức tượng Hương Vân Đại Đầu Đà, Tổ Pháp Loa, Huyền Quang; vách động chùa Một Mái… tất cả đều như thì thầm pháp thoại của Trúc Lâm, tất cả đều làm dâng lên trong người hành hương một niềm cảm khái vô biên về những bước chân tiền nhân khai mở chốn này. 700 năm trôi qua, nhớ câu, “Non sông nghìn thuở vẫn âu vàng” của Phật hoàng Trần Nhân Tông mà dưng dưng muốn ôm từng tảng đá, góc tùng, muốn nhìn thấy lá cờ Đại Việt bay trong gió lộng trên cao. Giữa núi rừng tịch mịch, nghe tiếng gậy vang dốc núi mà càng cảm phục hơn ý chí lìa vật dục, cỡi hoàng bào của vị vua anh minh hai lần cùng dân tộc đánh thắng quân Nguyên. Ngài có đâu đây để cùng trông “nghìn núi lặng tờ” (*), “may ước giăng như mộng”? Ngài có mỉm cười trước những băn khoăn Yên Tử xưa – nay? Nét nguyên sơ đã mất dần, nhưng bầu không, cây xâm, suối khe Yên Tử vẫn khoáng đạt giao hoà, chỉ e tâm người chẳng “đối cảnh vô tâm” mà “cư trần lạc đạo”…

Về với không gian Phật giáo lâu đời của lịch sử quê hương, nhìn từng tảng đá nâng bước chân người xưa, để yêu thêm hùng khí non sông và dũng những người con Việt. Về giữa một vùng thiên nhiên hiểm trở và bí ẩn, nhìn ngắm núi mây ngoạ thiền mà yêu thêm lòng bi mẫn của những con người Phật.

Trên dải dất thân thương này, nếu có những cõi miền thuần nhiên yêu dấu tâm hồn ta hằng vọng đến, nơi đó không thể thiếu đỉnh thiêng Yên Tử. Nơi đó, một lần đến, muôn lần muốn quay lại. Nơi đó, mỗi giờ phút đếu nhắc nhở ta khơi mở an lạc suối nguồn, thấy mình vững trãi như núi cao, thảnh thơi như mây trắng…

(*) những chữ trong ngoặc kép là thơ Trần Nhân Tông

LINH THOẠI